Bằng Chứng Máu Đỏ
BRACER
Cảm Ơn Cống Hiến Của Ngươi
Tiểu thư Guillotin ngồi giữa quảng trường trung tâm Snezhnograd, thưởng thức súp củ dền ngoài trời và cà phê nóng pha rượu như một người bản địa thực thụ. Cà phê vừa đưa lên chưa được bao lâu đã nguội lạnh trong gió rét, vậy mà khi uống vào lại có cảm giác cháy bỏng dọc từ cổ họng xuống tận bụng. Tiểu thư Guillotin vốn vô cùng thông minh, nên chỉ trong chớp mắt đã hiểu vì sao người phục vụ tai nhọn lại gợi ý cô thêm gấp đôi Hỏa Thủy. Từ Fontaine đến Snezhnaya, cô đã tốn không ít công sức, phần lớn thời gian đều hao tổn trên vùng tuyết nguyên. Thời tiết lạnh hơn dự tính, nhưng đường không đến nỗi quá khó đi, thứ duy nhất làm cô mất thời gian chính là vùng đất kỳ quái này. Cô bắt gặp người cởi trần nhảy từ trên cây cao hơn mười mét xuống đống tuyết, rồi lại thấy lũ trẻ thi nhau chạy trên mặt hồ đóng băng, xem ai giẫm vỡ mặt băng và rơi xuống nước trước. Kẻ xui xẻo mới là người thắng, nên kẻ càng xui xẻo lại càng vui. Tất cả những điều này còn khó hiểu hơn cả câu chuyện dũng sĩ diệt rồng của Alain, bởi chẳng thể nhìn ra ý nghĩa gì, nhưng lại khiến cô cảm thấy vô cùng mới lạ. Vài tháng trước, cô bưng tách trà ngồi trên ghế dài ở Đại Sảnh Fontaine, qua màn hơi nước mù mịt nhìn sang tòa nhà đối diện đang trong quá trình tu sửa, giết thời gian bằng cách bắt bẻ đội thi công. Người phụ trách giám sát chẳng những không bực bội mà còn tỏ ra biết ơn cô. Điều này để lại cho cô ấn tượng khá tốt, vì vậy cô ngầm cho phép đối phương tự mình thao thao bất tuyệt. Người tự xưng là phân hội trưởng của một hiệp hội nào đó nói chuyện với giọng điệu đều đều, đến mức khiến người nghe buồn ngủ. Đáng ra đây là dịp tốt để nghỉ ngơi, chỉ tiếc là từ sau khi Alain rời đi, cô luôn có quá nhiều thời gian để ngẩn ngơ và ngủ gật, đồng thời cũng đã quen với việc xử lý những chuyện vụn vặt ngoài nghiên cứu trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê. Chẳng hạn như việc Palais Mermonia đã cấp một khoản trợ cấp tử tuất khổng lồ sau cái chết của công tước Alain Guillotin, và cô không muốn như kẻ giữ của ôm khư khư đống Mora rồi chết già tại chỗ. Bởi rõ ràng cô sẽ chẳng chết già được, cũng không muốn vài trăm năm sau trở thành câu chuyện kinh dị về căn hầm có búp bê ma ám. Cô nghe nói ngân hàng ở cách đó không xa có cung cấp những phương án quản lý tài chính khá tốt, nhưng một ngân hàng ngoại quốc thì tự nó đã chẳng khác nào một cái bẫy. Cho dù vị phân hội trưởng ngồi bên cạnh có ca ngợi những khoản tài trợ từ đó có hào phóng đến đâu, thì cũng chẳng thể thuyết phục được vị tiểu thư Guillotin thông minh này. Lại ví dụ như, trên đời này sao lại có loại bánh mì đắng như cà phê đen, cũng như có thứ đồ uống có vị y hệt bánh mì cơ chứ? Alain đã dày công trang bị cho cô một hệ thống vị giác và cảm nhận nhiệt độ chẳng khác gì con người. Vậy thì cô phải làm thế nào để kiểm chứng rằng những chức năng này có thể vận hành ổn định lâu dài trong môi trường nhiệt độ thấp? Vị phân hội trưởng quá mức thân thiện kia vẫn đang kể về những giai thoại trên hành trình phiêu lưu xứ lạ, thỉnh thoảng lại xen vào vài lời khen ngợi cô, rằng một quý cô như cô ngay cả trong mắt những nhà mạo hiểm từng trải cũng là người có kiến thức uyên bác hiếm thấy. Việc cô chỉ ở đây giúp sửa lỗi kết cấu công trình quả thực là có phần uổng phí tài năng. Thế là tiểu thư Guillotin đặt tách trà rỗng xuống, quyết định đi thử thứ đồ uống có vị bánh mì kia. Bên một chiếc bàn giữa vùng băng tuyết lạnh giá, cô ấy đã quen biết với Quan Thống Lĩnh của Fatui. Lúc đó cô đang tự hỏi rốt cuộc Podvorye đã tồn tại bao lâu, đồng thời nhìn một Volkodlak còn vụng về hơn cả Pulonia đang cố bưng một khay rượu đầy ắp những ly rượu sắp tràn. Trong tình cảnh ngả nghiêng như vậy, người đeo mặt nạ đã kể cho cô nghe về lý tưởng muốn giải cứu thế giới. Ông ta nói vận mệnh vô lý là xiềng xích cần phải phá bỏ, và hủy diệt thế giới cũ cũng đồng nghĩa với việc cứu rỗi nó. Vận mệnh và giải cứu thế giới đều là những chủ đề cô từng nghe qua, nhưng lúc này chúng lại trở nên có phần khiên cưỡng. Haiz, Alain... cô thầm nghĩ. Ông đã ban cho tôi một linh hồn tự do và xuất chúng, nhưng liệu ông có từng nghĩ tôi sẽ dùng nó để làm gì không? Nhưng rồi cô lại nghĩ, điều này vốn không phải là thứ mà Alain cần suy nghĩ, mà là bài toán của chính cuộc đời cô. Dũng sĩ tay cầm thánh kiếm, và ác long có nên bị đánh bại hay không, thì đều là những câu chuyện của quá khứ, mà thế giới này vẫn đang chờ được giải cứu. Không lâu sau đó, cô bắt đầu được gọi là Marionette hay Sandrone, mang theo trách nhiệm tương xứng với cái tên ấy. Những lúc rảnh rỗi, cô lại ngồi vào chỗ quen thuộc, nhìn ra xa về phía cửa sổ của Hiệp Hội Nhà Mạo Hiểm. Người tiếp đón Katheryne thanh lịch đứng ở đó, dường như chẳng bao giờ bị gió tuyết mùa đông làm phiền. Có người dán danh sách tiết mục của nhà hát lên bảng thông báo gần đó, cũng dán cả áp phích tuyển quân của Fatui. Trên tờ áp phích của vế sau còn in hình những bông hoa đỏ tươi, rực rỡ hơn cả váy của các diễn viên, là huân chương hứa hẹn trao tặng cho những ai dâng hiến. Kể từ khi biết được ý nghĩa thực sự của Hiệp Hội Nhà Mạo Hiểm Snezhnaya, Sandrone đã không còn lạ lẫm gì với tất cả những điều này. Fatui đang nuôi dưỡng một con thú khổng lồ mang tên lý tưởng, mà nhân tài và tình báo đều là những dưỡng chất không thể thiếu của nó. Đôi khi trong lúc mơ màng, cô cảm thấy mình cũng là một phần trong số đó.
