Tuyển Tập Kịch Múa Sao Cực
Content
Tuyển Tập Kịch Múa Sao Cực I
Thiên Nga Tuyết Đen [Nhân Vật Trong Vở Kịch] Odelya - Thiên Nga Tuyết Đen Militsa - Nữ Hoàng Thiên Nga Tuyết Vicielle - Ảo Ảnh Đến Thăm Odelya Samsati - Ảo Ảnh Đến Thăm Odelya Tatyana - Ảo Ảnh Đến Thăm Odelya Quý Tộc Fontaine, Thiên Nga Tuyết v.v. [Màn 1] (Sân khấu chính chìm trong ánh đèn màu xanh lạnh lẽo và ảm đạm. Thiên Nga Tuyết Đen Odelya khiêu vũ một mình giữa hồ băng, vũ điệu của cô xoay chuyển mạnh mẽ, như thể muốn xé toạc những chiếc lông vũ trên người.) Odelya: Cút đi, màn đêm đáng hận kia! Màu sắc xui xẻo này, tại sao lại in hằn lên đôi cánh của tôi? Odelya: Trên mặt hồ băng trắng muốt, các chị em tự do bay lượn, bộ lông vũ của họ còn sáng hơn cả những bông tuyết. Odelya: Nhưng tôi, tôi lại như quái vật phủ đầy tro than... (Odelya yếu ớt ngã gục xuống mặt băng. Hai tay ôm mặt, khóc nức nở.) Odelya: Hãy nói cho tôi biết, hỡi chủ nhân của trời cao, hay bất kỳ vị thần tàn nhẫn nào... Odelya: Tôi rốt cuộc đã làm sai điều gì, mà phải gánh chịu nỗi nhục nhã như một kẻ dị biệt thế này? Odelya: Phải làm sao mới có thể gột rửa đôi cánh của tôi, để tôi được thuần khiết như các chị em? (Gió tuyết ngập trời chợt ngưng bặt. Nữ Hoàng Thiên Nga Tuyết Militsa được bầy thiên nga tuyết trắng vây quanh, bước ra giữa sân khấu. Nhịp chậm.) Militsa: Odelya của ta, đứa trẻ đáng thương của ta, con ngoan của ta, mau dừng lại hành động tự làm hại bản thân vô ích của mình đi! Militsa: Dù có xé nát đôi cánh, cũng không thể gột rửa được màu sắc vốn có. Militsa: Đôi cánh này đen đúa, là vì đã nhiễm phải tâm tính của con người. (Odelya ngẩng đầu lên, đưa tay chỉ vào ngực mình.) Odelya: Tâm tính con người? (Các vũ công đóng vai thiên nga tuyết tản ra, từ từ bao vây Odelya ở giữa.) Militsa: Tâm tính con người, tình cảm con người. Đó không phải là vết nhơ, Odelya, đó là thứ chất độc còn dơ bẩn hơn cả vết nhơ. Militsa: Đó là bệnh dịch! Tên của nó là nhiệt huyết và tình yêu, thời khắc định mệnh đã chuẩn bị dùng nó để dệt ra tấm lưới giam cầm linh hồn. (Odelya đứng dậy, điệu múa chậm rãi, cố gắng tìm kiếm vòng tay từ các chị em. Nhóm múa đón nhận cái ôm của cô.) Odelya: Thật khó hiểu, mẹ ơi, các chị ơi. Militsa: Ôi, sao lại không hiểu lòng người yếu đuối đến nhường nào, Odelya của ta, đứa trẻ đáng thương của ta, con ngoan của ta? Các Thiên Nga Tuyết (Đồng thanh): Sao lại không hiểu chứ, Odelya của chúng ta, người chị em tốt của chúng ta, sao lại không hiểu chứ? Militsa: Bao nhiêu bộ óc vốn thông tuệ vì tình yêu mà trở nên u mê, bao nhiêu tâm hồn vốn vĩ đại cũng vì tình yêu mới trở nên yếu mềm? Militsa: Nó luôn khiến những dũng sĩ kiên cường nhất trở thành nô lệ của vận mệnh, để bảo vệ sự dịu dàng nhất thời, mà phục tùng trước sự hung hãn của quân vương. Militsa: Phải biết rằng ngọn đèn của thiện ý và sự ấm áp luôn dễ dàng vụt tắt chỉ với một cái chạm, chỉ có sự toan tính không chút chênh lệch mới có thể trụ vững đến khi bình minh tới. Militsa: Odelya của ta, đứa trẻ đáng thương của ta, con ngoan của ta, bộ lông vũ này đã nhuốm phải sự nhiệt huyết và tình yêu dơ bẩn. (Nhóm múa cúi đầu thương tiếc.) Các Thiên Nga Tuyết (Đồng thanh): Nhiệt huyết và tình yêu, tình yêu và nhiệt huyết, Odelya của chúng ta, người chị em tốt của chúng ta, sao lại vướng vào nhiệt huyết và tình yêu? Các Thiên Nga Tuyết (Đồng thanh): Lòng người yếu đuối biết bao, số phận xảo quyệt biết bao! Các Thiên Nga Tuyết (Đồng thanh): Đừng chạm vào thứ thuốc độc đó, đừng tự đưa vào mình gông cùm của sự hủy diệt. (Militsa nhẹ nhàng xoa đầu Odelya, sau đó đẩy cô về phía bên kia sân khấu. Odelya ngã ngồi xuống.) Militsa: Nghe này, Odelya, thiên nga tuyết nhảy múa vì sự vĩnh hằng. Militsa: Đừng để đôi cánh của mình sa vào vũng bùn phàm tục, đừng để nỗi đau tình cảm ấy vấy bẩn bộ lông của chính mình. Các Thiên Nga Tuyết (Đồng thanh): Tình yêu luôn khiến linh hồn khuất phục trước vận mệnh. Dịu dàng luôn yếu đuối, dịu dàng luôn yếu đuối. Các Thiên Nga Tuyết (Đồng thanh): Đừng chạm vào thứ thuốc độc đó, đừng tự đưa vào mình gông cùm của sự hủy diệt. (Odelya gục ngã trên mặt băng, ngước nhìn nữ hoàng cùng các chị em, vươn hai tay về phía họ với dáng vẻ cầu khẩn.) Odelya: Con phải làm sao? Mẹ ơi, con phải làm sao? Odelya: Phải làm sao để thuần khiết, lạnh lùng như các chị em? (Militsa giơ cao hai tay. Ánh đèn nhấp nháy.) Militsa: Có ba bóng ma từ quá khứ sẽ được triệu hồi đến, họ sẽ lần lượt ghé thăm giấc mơ của con. Militsa: Nếu không có họ đến thăm, con cũng vĩnh viễn đừng hòng thoát khỏi tấm lưới mà số phận đã dệt nên. Militsa: Nghe này, Odelya của ta, con ngoan của ta... Militsa: Vào đêm mai, khi tiếng chuông kết thúc vũ hội vang lên tiếng đầu tiên, hãy chuẩn bị đón vị khách không mời đầu tiên. Militsa: Đêm hôm sau, cũng vào thời khắc đó, hãy đón vị thứ hai. Militsa: Còn vị thứ ba, thì sẽ vào đêm khuya của ngày hôm sau nữa, lúc dư âm của tiếng chuông cuối cùng vừa dứt. Militsa: Vì bản thân mình, hãy lắng nghe những lời họ nói. Militsa: Đó là sự cứu rỗi của con, cũng là hình phạt của họ. (Gió tuyết lại gào thét, Militsa cùng các vũ công lui vào cánh gà. Đèn chiếu tắt, chỉ để lại một luồng sáng rọi xuống Odelya đang thu mình giữa sân khấu.) [Màn 2] ... (Tiếng chuông đầu tiên vang lên, ánh sáng xanh thẫm lóe lên ở một bên sân khấu. Odelya chống tay lên gối đứng dậy, vẻ mệt mỏi.) Odelya: Tôi muốn gột sạch bộ lông vũ của mình, tôi muốn gột rửa những cảm xúc trong lòng, bay đến cùng một bầu trời xanh với các chị em. (Bóng ma của Vicielle hệt như một làn khói nhẹ mỏng manh lướt từ trong bóng tối ra sân khấu. Chiếc váy dài của cô đính đầy đá quý, trên tay cầm một chiếc chân nến Fontaine. Nhạc đệm chuyển sang nhạc vũ khúc phong cách Palais Mermonia tao nhã của Fontaine, ảo ảnh của những quý tộc Fontaine trong bộ trang phục lộng lẫy khiêu vũ đan xen phía sau Vicielle.) Vicielle: Đừng sợ hãi, em gái của chị, chị là Vicielle de Petrichor, bóng ma của quá khứ. Quý Tộc Fontaine (Đồng thanh): Cô đã từng thấy bảo vật của de Petrichor chưa? Không ai sánh bằng nhan sắc của cô ấy. Quý Tộc Fontaine (Đồng thanh): Nụ cười xinh đẹp tựa cảnh ngày xuân, đến cả hoa hồng kiều diễm nhất cũng phải hổ thẹn. [Biến Tấu - Xuân - Vũ Điệu Giữa Đêm Của Vicielle] Vicielle: Số phận thật bất công với em làm sao, lại khiến em mang một trái tim yếu đuối và nhân từ đến thế. Vicielle: Chị cũng từng mang lòng trắc ẩn, đem sợi dây chuyền vàng quý giá đeo lên cổ cô thôn nữ đang nhảy múa... Vicielle: Nhưng nào ngờ thợ săn hẹn khiêu vũ cùng cô ta, lại chính là vị hôn phu môn đăng hộ đối của chị. Vicielle: Ngay từ đầu chị đã yêu anh ta mãnh liệt như vậy, tan vỡ cũng là kết cục tất yếu thôi. (Hạ cao độ. Vicielle làm động tác hai tay ôm tim, các vũ công phụ họa đóng vai quý tộc Fontaine lần lượt ngã xuống sau lưng cô.) Vicielle: Lời thề non hẹn biển thuở xưa, rồi cũng phai tàn như hương sắc mùa xuân, sẽ chẳng còn ai nhớ đến chúng nữa. Vicielle: Vì những lời đường mật phù phiếm vô vị, vì niềm vui nhất thời, mà khoảng thời gian rực rỡ nhất sắp lụi tàn. Vicielle: Cần gì phải vậy? Em gái ngoan của chị, trái tim của người khác rốt cuộc vẫn là của người khác. Vicielle: Chị phải khóc, nhưng đây là nước mắt vô tình. (Chuyển sang nhịp chậm.) Vicielle: Tình yêu là bi ai. Vicielle: Tình bạn, tình yêu, tình yêu thiêng liêng, gọi là gì cũng được! Vicielle: Tình cảm của người phàm là vũ điệu đêm đơn phương tình nguyện, chỉ khiến em nằm vào nấm mồ của số phận chẳng có ánh sáng. Vicielle: Luôn khiến em đánh mất sức sống căng tràn, mọi hy vọng tươi đẹp về tương lai đều tan thành mây khói. Vicielle: Hãy khiêu vũ vì trái tim của chính mình, vì sự vĩnh hằng của riêng mình, đừng rơi vào bàn tay của số phận. (Chuyển sang nhịp nhanh. Thể hiện qua những điệu xoay Fouetté thê lương và cuồng loạn.) Vicielle: Hãy khiêu vũ, khiêu vũ đi... hỡi ngọn nến trong đêm đông! Vicielle: Ồn ào và hỗn loạn, đau khổ và nước mắt, nụ cười và hạnh phúc... Sinh mệnh, sinh mệnh, sinh mệnh! Vicielle: Âu cũng chỉ là một điệu múa độc diễn mơ hồ, tấu lên khúc hoan ca chốc lát, rồi u ám hạ màn giữa tĩnh mịch. ... [Biến Tấu - Hè - Vũ Khúc Hoàng Gia Panditpura] (Ánh sáng vàng và đỏ chiếu rọi sân khấu chính. Samsati trong trang phục đỏ đính đầy phụ kiện bằng vàng, nhảy ra giữa sân khấu.) Samsati: Tôi từng là công chúa tôn quý của vương quốc Panditpura, sinh ra tại cung điện hoàng kim được vạn vật bao bọc. Samsati: Bước chân tôi như con voi bước trong hồ sen, khuôn mặt tôi tốt đẹp tựa thần linh. Samsati: Phụ vương dùng vàng và châu báu để xây đài cao cho tôi, thần linh thổi vang khúc Karrenay cho tôi. Samsati: Nhưng, nhưng mà! Chủ nhân của Vaana đã bắn mũi tên kết hoa vô tình đó về phía tôi. Samsati: Đầu mũi tên đó tẩm loại độc khiến chư thần điên loạn, còn đuôi tên là thuốc mê khiến người ta đánh mất lý trí. Samsati: Vì vị chiến binh anh dũng rạng ngời tựa vầng thái dương kia, trái tim tôi lại ruồng bỏ chính pháp như vậy. Samsati: Anh ấy khoác giáp thần, đeo khuyên tai, mang dáng vẻ tuyệt vời tựa thánh thần, dũng mãnh như vua Hổ Lông Dài. (Samsati lúc thì lấy tay che mặt tỏ vẻ đau đớn, lúc lại làm động tác giằng xé, như thể đang vật lộn với một con rắn độc vô hình.) Samsati: Tôi đã yêu anh ấy, yêu anh ấy, yêu anh ấy đến vậy! Vậy mà anh ấy lại trao trái tim cho nô lệ thấp hèn nhảy múa trong đền thờ... Samsati: Cô ta sao xứng đáng có được anh ấy? Giống như một con chó không xứng đáng ăn lễ vật đặt cạnh lửa thánh trong buổi tế lễ. Samsati: Tôi không muốn máu cô ta vương vãi, cũng không muốn hủy hoại làn da còn trắng ngần hơn cả tuyết mùa hạ của cô ta. Samsati: Nhưng cô ta không thể không chết, nếu không cô ta sẽ biến thêm nhiều người đàn ông lương thiện thành những kẻ say đắm mê muội. Samsati: Khôi hài biết bao! Khi người tôi yêu lại theo đuổi tình yêu trong lòng anh ấy như đóa hoa sớm mai lụi tàn. Samsati: Tôi từng dùng một nụ hôn để vĩnh biệt sinh mạng của anh ấy, giờ đây ngọn lửa sinh mệnh của tôi cũng kết thúc trong một nụ hôn. Samsati: Thêm một nụ hôn nữa, thêm một nụ hôn nữa. Tôi đã từng muốn giết anh ấy như thế, tôi đã từng muốn yêu anh ấy như thế... (Động tác múa của Samsati đột ngột dừng lại. Cô đứng khựng ở tư thế chùng chân, nhìn chằm chằm Odelya đang ngã bệt dưới đất.) Samsati: A, em gái ngoan, phải cẩn thận với tình yêu đấy! Samsati: Đó là một con rắn kịch độc, ai ôm nó vào lòng, nó sẽ cắn vào cổ họng kẻ đó. Samsati: Tình yêu là tàn nhẫn. Samsati: Đừng tưởng sự cao ngạo có thể khiến số phận lùi bước! Thần linh dây vào tình yêu, cũng khó thoát được kết cục bị số phận nắm thóp. ... [Biến Tấu - Thu - Mạng Che Mặt Bị Lấy Cắp] (Dư âm của tiếng chuông thứ ba tan biến, ánh sáng xanh đen chiếu xuống. Tiếng đàn cello nặng nề, u uất vang lên. Tatyana trong vai Thiên Nga Tuyết Trắng thực hiện điệu múa vùng vẫy với đôi cánh rủ xuống một cách vô cùng chậm chạp, kéo dài trên mặt hồ băng giá.) Tatyana: Thật là một ảo tưởng đẹp đẽ, nhưng chỉ khiến người ta càng cảm nhận rõ hơn sự tàn nhẫn của số phận, như vết thương hoại tử đau đớn khó mà chịu đựng nổi. Tatyana: Việc khao khát tình cảm của con người, là vì chưa từng nếm trải hương vị của nó. Tatyana: Nhưng hãy biết rằng, em gái tốt hỡi, trên sân khấu rộng lớn này chỉ diễn ra những màn kịch nối tiếp nhau, tất cả đều đã được trời cao sắp đặt hết. (Tatyana ngã xuống mặt băng, hai tay cứng đờ vươn lên bầu trời, hai chân vắt chéo yếu ớt, tạo dáng như đang hấp hối.) Tatyana: Tình yêu là yếu đuối. Tatyana: Một khi lời thề tan vỡ, bầu trời sẽ vĩnh viễn đóng lại với chúng ta. Tatyana: Chúng ta chỉ có thể vùng vẫy, chìm đắm trong dòng nước dơ bẩn, cho đến khi bị bóng tối của đêm thu vĩnh hằng nuốt chửng. Tatyana: Loài chim vốn thuộc về bầu trời lại bẻ gãy đôi cánh, rơi xuống vũng bùn nhơ nhớp này. Đây là điều con tim của em mong muốn sao? (Tatyana buông tay xuống, nhìn Odelya vội vã chạy đến quỳ trên mặt đất.) Tatyana: Hãy bay đi, bay đi nào, như những người chị em, đừng u sầu vì tình yêu trong bùn đất. [Màn 3] ... (Sân khấu chính ngập trong ánh sáng vàng. Bầy thiên nga tuyết khoác lên mình những bộ đầm múa trắng tinh khôi, xếp thành đội hình đối xứng hoàn hảo. Nữ hoàng Militsa đứng trên cao giữa cung điện, nhìn xuống Odelya đang từng bước đi về.) Militsa: Con đã về rồi, Odelya của ta, đứa trẻ đáng thương của ta, con ngoan của ta. Militsa: Con đã chứng kiến ba câu chuyện bi kịch, đã thấy kết cục của những người nhiệt huyết. Militsa: Tình yêu là bi ai, tình yêu là tàn nhẫn, tình yêu là yếu đuối. Militsa: Hãy thanh tẩy lông cánh của con đi, cùng chúng ta bước lên cõi vĩnh hằng. Militsa: Mỗi sớm mai không nhảy múa, đều là sự từ bỏ sinh mệnh. (Bầy thiên nga tuyết dang rộng đôi cánh trắng muốt, lặng lẽ chờ cô ấy quy thuận.) Odelya: Mẹ ơi, đúng là con từng thấy họ gục ngã. (Militsa gật đầu, đưa một tay về phía cô, ra hiệu cho cô đi đến hồ nước thanh tẩy đôi cánh.) Militsa: Vậy con đã hiểu, nhiệt huyết và tình yêu quả thực là cạm bẫy do số phận giăng ra, là liều thuốc độc ăn mòn linh hồn. [Biến Tấu - Đông - Vũ Điệu Của Odelya] Odelya: Không, thưa mẹ, hoàn toàn ngược lại. Odelya: Lòng nhiệt huyết và tình yêu không thuộc về số phận, mà thuộc về trái tim của chính mình. Odelya: Lòng người không yếu đuối. Ý tốt, nhiệt huyết và tình yêu không yếu đuối. Odelya: Kẻ yếu đuối chính là con, vì không dám xem chúng như đôi cánh của mình. (Odelya đột ngột vươn thẳng người, bằng những động tác tự do và cuồng nhiệt, cô vùng thoát khỏi đội hình múa thiên nga trắng đang vây quanh, sải bước dài hướng đến giữa sân khấu và thực hiện 32 vòng xoay Fouetté. Dàn múa phụ họa làm điệu bộ xôn xao bàn tán.) Militsa: Con phải nghĩ kỹ, đứa trẻ đáng thương của ta, con ngoan của ta. Militsa: Thứ con từ bỏ là sự thuần khiết vĩnh hằng, sự hoàn mỹ không bao giờ phai tàn. Odelya: Sự vĩnh hằng như vậy, đối với con có ý nghĩa gì chứ? Odelya: Trong cõi vĩnh hằng, ngoài bầu trời vô tận, tất cả đều trống rỗng, tất cả đều là dối trá. Odelya: Ngoại trừ nó ra thì không còn gì nữa, không còn bất kỳ thứ gì nữa. Odelya: Thậm chí đến cả bầu trời cũng không có, ngoài sự yên tĩnh, tịch mịch ra thì chẳng có gì cả. Odelya: Chỉ có sự trống rỗng chết chóc chẳng ai chiêm ngưỡng. Odelya: Con không muốn sự vĩnh hằng như vậy. Odelya: Con muốn khoảnh khắc được khiêu vũ. Khoảnh khắc ngắn ngủi, tuyệt đẹp và thoáng qua ấy. Odelya: Bầu trời xanh thật sự khiến tim con rung động đó. Odelya: Dù chỉ một khoảnh khắc, dù con có phải rơi xuống. Odelya: Tình yêu là sự nồng nhiệt, không phải nỗi bi thương. (Dàn vũ công một lần nữa vây lại, bao bọc Odelya trong sắc trắng tinh khôi.) Militsa: Lòng nhiệt huyết đã chiếm lấy chiếc lưỡi của con rồi, Odelya thân mến của ta. Odelya: Sự nhiệt huyết của con đã thốt ra những lời này. Militsa: Nhiệt huyết của con sẽ luôn bị phụ bạc, bị phản bội, bị chà đạp, bị giày xéo. Odelya: Vậy thì cứ để nó bị phụ bạc, bị phản bội, bị chà đạp, bị giày xéo. Odelya: Dẫu có bị phụ bạc ngàn vạn lần, nhiệt huyết của con vẫn thuộc về chính mình, tình yêu của con vẫn thuộc về chính mình. Odelya: Con vẫn là chính mình. Militsa: Tình yêu là cạm bẫy của số phận. Odelya: Không phải đâu. Tình yêu là lưỡi dao sắc nhọn đâm vào vận mệnh. Odelya: Nếu vận mệnh muốn dùng tình yêu để sai khiến chúng sinh, thì tình yêu không bị sai khiến chính là sự phản kháng lớn nhất. (Militsa buông hai tay, không hề nhúc nhích. Dàn diễn viên im lặng quay lưng, chỉnh đốn lại đội hình, chậm rãi lùi về trong bóng tối của bức màn) Militsa: Ta không có tư cách phán xét lựa chọn của con, Odelya ngoan của ta, đứa con đáng thương của ta. Odelya: Con cũng vậy, thưa mẹ. ... (Sân khấu chính chỉ còn để lại một luồng ánh sáng màu vàng đỏ ấm áp, rực rỡ, chiếu xéo lên bóng dáng màu đen của Odelya.) Dẫn truyện: Vào buổi sớm mai không cần nhảy múa ấy, thiên nga tuyết đen lặng lẽ ngắm nhìn bóng mình phản chiếu trên mặt hồ. Dẫn truyện: Những đám mây bên vầng thái dương như gần ngay trước mắt cô ấy, tựa như chỉ cần vỗ cánh là có thể chạm tới. Odelya: Nếu sinh mệnh này chỉ còn lại khoảnh khắc cuối cùng. Tôi muốn bay đến nơi cao nhất để ngắm nhìn một lần. Odelya: Đi làm những điều thiên nga tuyết chưa từng làm, mơ những giấc mơ thiên nga tuyết chưa từng có. Odelya: Phải đuổi theo cơn gió gào thét, một mình bay lên. Odelya: Bay lên, bay lên cao... Odelya: Rơi xuống bầu trời xanh mơ hồ và rực cháy. Odelya: Xem kìa, tôi đã tạm biệt nỗi đau của bụi và đất... Odelya: Vươn tay, chạm vào gương mặt vĩnh hằng của vòm trời. (Liên tục xoay trên không. Ánh sáng đi theo. Kết thúc bằng âm trầm chậm rãi mà ngân vang.) [Hạ Màn]
