Một Góc Valivija
Content
Một Góc Valivija
Nabu Malikata, Hỡi mỹ nhân vĩnh hằng tha thứ tội lỗi cho chúng con, Mẹ của mọi cảm hứng và điên cuồng, Xin người mau dùng ánh hào quang của rượu nho, Nhuộm đỏ chiếc ly vàng của con. Nabu Malikata, Hỡi mỹ nhân vĩnh hằng tha thứ tội lỗi cho chúng con, Mẹ của mọi cảm hứng và điên cuồng, Vị vua đỏ dâng cho người chiếc vương miện vàng, Đôi mắt say sưa mơ màng của người, Khiến bao lứa đôi say đắm mê mẩn, Hỡi rượu ngon khiến người say đắm, Cớ sao chẳng thấu lòng kẻ uống. Đem dung nhan của người so với hoa thơm, Khiến lòng con xấu hổ và bất an, Bất kỳ ai nhìn thấy dung nhan của người, Cũng sẽ như con, trở nên điên dại mơ màng. Nabu Malikata, Hỡi mỹ nhân vĩnh hằng tha thứ tội lỗi cho chúng con, Mẹ của mọi cảm hứng và điên cuồng, Dẫu tận tâm trung thành với người thế nào, Người không đáp lại cũng chẳng động lòng. Niềm vui thiên đường há dành cho cõi trần thế? Cực lạc chỉ vùi trong rượu ngon của tường vi, Chỉ vì chúng con đã nếm đủ, Ân điển vô tận của người, Mới lầm tưởng rằng người chẳng hề dịu dàng yêu thương. Nabu Malikata, Hỡi mỹ nhân vĩnh hằng tha thứ tội lỗi cho chúng con, Mẹ của mọi cảm hứng và điên cuồng, Công chúa váy xanh biết rõ bí mật của người, Hãy đến đây, xin hãy lắng nghe, Về tình yêu, về cuộc sống, Trong làn gió sớm giữa rừng cây, Trong chén rượu nồng cùng nhau uống. Tường vi luôn phủ lớp voan mỏng, Chim oanh bay vào vườn hoa, Cất tiếng hót đầy hổ thẹn và ai oán, Rồi bay khuất khỏi khu vườn của con.
