Thư Của Yoyo
Content
Thư Của Yoyo
Hai bức thư nằm rải rác bên một ngôi nhà cũ nát, dường như do cùng một người viết. Bức Thư Cũ Gửi Yoyo 25 tuổi: Xin chào! Mình là bạn lúc năm 5 tuổi đây, cô giáo Gina đã giao bài tập đầu tiên sau khi khai giảng, bảo tụi mình viết thư cho bản thân của hai mươi năm sau. Sáng nay mẹ đã mua cho mình một chiếc cặp sách mới, còn làm món cá chiên mà mình thích nhất. Mẹ bảo chỉ cần mình chăm chỉ học chữ, sau này sẽ có thể đến Thành Phố Duomension, làm việc trong những tòa nhà cao tầng sáng lấp lánh, không cần phải ra khơi đánh cá như bố mẹ nữa. Ngày nào mình cũng chăm chỉ học viết tên của mình, mặc dù chữ "Yo" thật sự rất khó viết, nhưng giờ mình đã viết được rồi. Để trở thành bạn, kế hoạch của mình như sau: 1. Học cách tính tiền, như vậy khi tòa nhà cao tầng sáng lấp lánh trả lương cho mình, sẽ không bị trả nhầm. 2. Phải nhớ đường về nhà, sau này mình sẽ phải tự đi về nhà, không để mẹ phải lo lắng. 3. Ăn uống đàng hoàng, mẹ nói ăn cá sẽ thông minh, nên ngày nào mình cũng ăn sạch sẽ món cá chiên. Mình đã dùng sáp màu vẽ lại dáng vẻ của bạn: Mặc áo sơ mi đỏ, xách cặp tài liệu, đứng trên nóc tòa nhà cao tầng sáng lấp lánh. Nhờ bạn xem giúp mình, trong Thành Phố Duomension có tiệm nào bán cá chiên không nhé? Cha nói ở thành phố lớn cái gì cũng có. Mình phải đi ngủ trưa đây, mình vẫn chưa nhận được bông hoa nhỏ màu đỏ của hôm nay. Liệu bạn sẽ nhớ tôi của hiện tại chứ? Yoyo Ngày 10 tháng █ năm 1979 Bức Thư Mới Gửi mẹ: Mong mẹ vẫn khỏe khi nhận thư này! Con đã tìm được công việc, làm nhân viên tại Tập Đoàn Pearluxe, bắt đầu thời gian thử việc sáu tháng kể từ tháng này. Bàn làm việc của con ở cạnh cửa sổ trên tầng 17, khi đi làm phải mặc đồng phục nhân viên, áo sơ mi phải ủi mỗi ngày, cổ tay áo không được dính hạt bụi nào. Thỉnh thoảng con cũng thấy ghen tị với các đồng nghiệp Giáp Máy của mình, dường như chúng không cần phải bận tâm đến quy định trang phục. Con sống trong một căn hộ ở tận cùng phía đông của Thành Phố Duomension, tuy hơi xa công ty nhưng khoảng cách đến trạm tàu cũng tạm ổn. Cửa hàng tiện lợi dưới chung cư có bán món cá chiên ăn liền với giá 28 Điểm tín dụng một phần. Thịt cá rất mềm, chỉ là nước xốt quá ngọt, con ăn không quen lắm. Ngày 10 mỗi tháng, tiền lương sẽ đúng hẹn nhảy vào thẻ của con. Sau đó chúng nhanh chóng trôi đi: một phần ba đưa cho chủ nhà, một phần tư đổi lấy vé tàu và thẻ nạp cửa hàng tiện lợi, ngoài ra còn một khoản "phí điều hòa Nguyện Lực" kỳ lạ. Có lẽ do dạo này tâm trạng con không tốt, nên đã gây rắc rối cho các nhân viên cộng đồng chăng? Mẹ ơi, có lẽ con sẽ không bao giờ nhớ nổi đường ở đây. Thành phố này rộng lớn quá, nhưng con lại chẳng có thời gian để làm quen với nó. Sau một tuần làm việc mệt mỏi, con chỉ muốn nằm trong phòng trọ nghỉ ngơi thêm một lát. Con không biết nên đi đâu chơi, ở đây cũng chẳng có bạn bè nào để dẫn con đi chơi cả. Các đồng nghiệp luôn bàn luận về "tự do tài chính" và "thoát khỏi vòng xoáy cạnh tranh", nghe những từ này khiến con bâng khuâng. Cuộc sống mà mọi người hướng đến, nghe thật giống với những ngày tháng của gia đình mình cách đây hai mươi năm trước! Đợi con kiếm đủ tiền rồi, con sẽ về Seafeld cùng mẹ mở một quán ăn nhỏ, như vậy cũng rất tuyệt phải không? Mẹ ơi, tối qua con nằm mơ thấy mình hồi nhỏ. Nếu kỳ nghỉ này con có thể về nhà, mẹ có thể lại làm món cá chiên và dạy con nấu được không? Lần này con không muốn học để thông minh nữa, con chỉ muốn lưu giữ hương vị của nó thôi. Mong biển cả sóng yên gió lặng, mong mẹ bớt vất vả. Sau khi cha mất, mẹ chính là điều duy nhất con luôn lo lắng và trân trọng. Chúc mẹ mọi điều tốt lành! Yoyo Ngày 12 tháng █ năm 1999
