Kịch Bản Phát Thanh Đêm Khuya
Content
Kịch Bản Phát Thanh Đêm Khuya
(Âm thanh nền: Tiếng dòng điện nhẹ, xa xa thấp thoáng vọng lại tiếng hải âu, lẫn vào tiếng sóng biển ngắt quãng) Hỡi những linh hồn lang thang lúc nửa đêm, chào mừng trở lại với "Đêm Hải Nguyệt", tôi là người dẫn chương trình của các bạn, Ngài Nautilus. Bây giờ là 3 giờ 13 phút sáng theo giờ thiên đường vui vẻ, là thời khắc mà ngay cả những cái bóng cũng đang ngủ gật. (Tiếng gõ nhẹ vào micro) Tối nay xin được chia sẻ tới mọi người, bài viết của một thính giả nhiệt tình có tên "Khung Ảnh Trống" - Ồ, nghe nói đây còn là trải nghiệm thực tế của bạn anh ấy nữa. Mọi người đều biết điểm tham quan nổi tiếng ở phía tây bắc Thành Phố Seafeld chứ? Đúng vậy, chính là Mũi Tịch Kiến, nơi có rất nhiều người đổ xô đến ngắm bình minh. Nhưng tôi đoán rất nhiều người không biết, dưới vách đá đó, nơi gần mặt biển, thực ra có vài hang động... Ừm, chính là kiểu hang động có thể chèo thuyền nhỏ đi vào ấy. Câu chuyện lần này của chúng ta xảy ra tại đây. Bạn của quý ngài Khung Ảnh... chúng ta tạm gọi là anh A nhé, là một người đam mê mạo hiểm thích khám phá hang động, mấy hôm trước đã hẹn với anh họ của mình là anh B, đi thám hiểm hang động lớn nhất dưới Mũi Tịch Kiến. Và sau đó... (Tiếng cười khẽ trầm thấp như có như không) Sau đó... sau đó anh ta đã phát điên. Nghe nói khi nhân viên cứu hộ tìm thấy anh ta, anh A đang không ngừng đi vòng quanh một trụ đá nào đó ở gần cửa hang... Hơn nữa trông có vẻ điên điên khùng khùng, cứ như hoàn toàn không nhận thức được sự tồn tại của những người khác vậy. Mãi đến khi được đưa ra khỏi hang động, anh A mới dần khôi phục ý thức. Nhưng thật đáng tiếc, sau đó anh ấy vẫn luôn từ chối giao tiếp với người khác, chỉ nắm chặt lấy cánh tay của một nhân viên cứu hộ, cúi đầu vừa khóc thút thít vừa run rẩy không ngừng, miệng còn liên tục lẩm bẩm điều gì đó. Còn về việc tại sao không nhắc đến anh B ư? Đương nhiên là vì anh ấy đã biến mất rồi. Đúng vậy, không phải mất tích, mà là biến mất. Đội cứu hộ đã mất trọn ba ngày, tìm khắp mọi ngóc ngách của hang động. Nhưng không những không tìm thấy anh B, hay thi thể của anh ấy, mà ngay cả dấu vết hoạt động cũng không có. Rất kỳ lạ, đúng không? Còn kỳ lạ hơn nữa. Theo điều tra, hai người đã vào hang động vào buổi sáng, nhưng đến tối người nhà phát hiện không thể liên lạc được với họ nên đã báo án. Đội cứu hộ tìm thấy anh A vào khoảng nửa đêm. Nhưng khi tìm kiếm anh B, mọi người lại phát hiện ra rằng, hang động này không hề lớn, cho dù có đi qua đi lại tìm kiếm mọi ngóc ngách, tổng thời gian bỏ ra cũng không quá ba tiếng đồng hồ... Ồ, phải rồi, còn một chuyện thú vị nữa... Đó là điều mà quý ngài Khung Ảnh đã đặc biệt bổ sung ở phần cuối bài viết... (Im lặng một lát, sau đó vang lên tiếng đốt ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn) Sau khi được giải cứu, anh A từ đầu đến cuối cứ lặp đi lặp lại cùng một câu nói: "Đừng bắt tôi, bắt anh ta..." (Âm thanh nền: Tiếng sóng biển vỗ nhẹ vào bờ cát, xen lẫn tiếng nhai khe khẽ, ngắt quãng) Được rồi, câu chuyện xin tạm dừng ở đây nhé. Vậy thì, tiếp theo sẽ là phần quảng cáo đầu tiên của ngày hôm nay... (...)
